Khán Giả Phẫn Nộ Vì Cái Kết 49 Days

Sau những lần dời ngày trình chiếu, tập phim "49 Ngày 2" đã đường hoàng trình làng người theo dõi và dư vang còn lại là một trong những nỗi bi lụy khốn cùng.


Bạn đang xem: Khán giả phẫn nộ vì cái kết 49 days

Năm 2015, 49 Ngày được khán giả cả nước quan tâm vày tạo được sự cảm động trong dáng dấp một bộ phlặng hài. Chưa kể chuyện tình "hao tốn giấy mực" báo mạng suốt một thời gian của Trường Giang - Nhã Phương cũng là từ lần hợp tác vào 49 Ngày. Tuy rằng chất lượng bộ phyên ổn chưa thật tốt, nhưng chiếc ý tứ và trung khu hồn nhưng mà đạo diễn Nhất Trung đã làm cho được bên trên phyên ổn có thể thấy được. Đó là lý do nhưng rất nhiều khán giả mong chờ khi biết bộ phyên được thực hiện phần 2.


*

Những người từng rung cảm với phần đầu hẳn đều mong mỏi chờ những câu chuyện cảm động vào 49 Ngày 2. Thậm chí, những người cảm thấy 49 Ngày còn thiếu sót cũng đang hy vọng phần 2 sẽ khắc phục được những khiếm khuyết. Cộng với việc bộ phyên liên tục dời ngày công chiếu (bởi vì lý do hậu kì như công ty sản xuất đã công bố) càng khiến giới mộ điệu thêm nóng lòng. Vậy, 49 Ngày 2 tất cả đáp ứng được những gì nhưng mà nó gánh bên trên vai?

Một câu chuyện buồn…

Tiếp tục lấy đề tài vong hồn cần được thực hiện nguyện vọng để vô cùng thoát vào 49 ngày, phần 2 kể về Phương (Hari Won) - một cô gái đã chết - bám theo Huy (Ngô Kiến Huy) - một chàng trai mất trí nhớ sau tai nạn - để mong muốn anh giúp bản thân lấy lại ký kết ức trước Lúc tung biến bởi vì cô cũng mất trí nhớ.

Thế là "trước sợ sau quen", Huy cảm động trước hoàn cảnh đáng thương của Phương cần đồng ý giúp cô nữ cho dù bản thân anh vẫn chưa nhớ được câu chuyện của bản thân. Song song đó là những cầm đổi của cuộc sống thường nhật bao bọc gia đình và người thân của Huy. Cho đến lúc Huy nhớ lại được ký kết ức khủng khiếp của mình thì…


*

Không cực nhọc để khán giả đân oán biết được các loại "gia vị" mà Nhất Trung sẽ cho vào phần 2. Thậm chí, đạo diễn còn muốn "vạc huy" khả năng lấy nước mắt của khán giả (cơ mà bản thân đã có tác dụng được vào những câu chuyện nhỏ ở phần 1) bằng việc biến hẳn câu chuyện của nhì nhân vật chính thành bi kịch.

Chuyện tình của Huy cùng Phương được xây dựng từ những cảm xúc ngô nkinh của nhì kẻ mất trí nhớ. Và được giới hạn bằng sự gấp rút của thời gian Khi Phương chỉ còn 13 ngày nữa là rã biến. Bằng quyển nhật kí của Phương, cả nhì đã đi lại những nơi nhưng mà Phương đã viết, có tác dụng lại những điều nhưng mà Phương đã làm cho thuộc người yêu mà lại giờ Phương chẳng nhớ anh ta là ai tốt đang ở nơi nào. Cho đến lúc cả nhì phải đối diện với một câu chuyện thương vai trung phong, lúc nhị kẻ tội nghiệp cảm nhận được tình cảm của nhau cũng là cơ hội phải rời xa.

…cùng một hệ lụy cũng buồn không kém

Bằng việc xây dựng một câu chuyện buồn với rất nhiều nước mắt của Ca Sỹ Hari Won cùng Ngô Kiến Huy ở đoạn cuối, Nhất Trung đã khiến khán giả phải buồn thật. Nhưng buồn bởi hoàn cảnh thương trung khu của nhân vật thì không nhiều nhưng buồn bởi sao câu chuyện đáng lí ra phải hết sức cảm động ấy lại không khiến người ta mảy may động lòng thì nhiều. Buồn Khi những cảm xúc tự nhiên cơ mà phần 1 đã có lại đã trở cần gượng ép vào phần 2 bởi sự sắp đặt dễ dãi cùng những câu thoại cũ mèm. Buồn lúc thấy những màn đối thoại hài hước của Tiến Luật - Thu Trang hay những lần pha trò của Việt Hương - Mạc Anh Khoa trở thành sự cố gắng sống sượng. Buồn khi mà hài - cảm động là những gì nhưng phyên Việt đã quen thuộc đến nhẵn mặt bao năm ni cũng phải trở nên nhạt nhẽo trước bộ phlặng này.


*

Tiến Luật - Thu Trang rất dulặng nhưng lại không đúng cùng thừa trong "49 Ngày 2"


Xem thêm: Hành Lý Ký Gửi Là Gì, Gồm Những Gì Và Được Đem Theo Cái Gì?

Năm năm 2016 khán giả đã phải chứng kiến sự hỗn có của tấn bi kịch mang tên "phyên Việt" Lúc mà lại lượng phyên ổn dở áp đảo số phyên ổn hay. Có ý kiến mang đến rằng đánh giá bán phlặng Việt phải bao gồm một chuẩn riêng rẽ, chiếu theo lịch sử phạt triển cùng khả năng hiện hành của điện ảnh nước đơn vị. Không sai! Đó cũng là lý do mà gồm những bộ phim mặc dù vụng về đến nhạt nhẽo ở phần đầu nhưng lại vớt được sự cảm thông của khán giả bởi những bi kịch về cuối.

Không rõ 49 Ngày 2 bao gồm neo lại được tình thương của khán giả ko nhưng nếu so với Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa - cũng là một chuyện tình thương trung ương - thì chắc chắn nó chưa làm được cho dù phần "vụng" của cả nhị phyên ổn cũng tương đương. 49 Ngày 2 tạo ra một cảm giác cạnh tranh hiểu lúc tại sao phải dời lịch lâu như vậy để giới thiệu một bộ phyên khiến người xem buồn bởi sự vô tâm của người làm phyên ổn cụ vày câu chuyện.


*

Ca Sỹ Hari Won, Ngô Kiến Huy đều là những người ko chuyên với điện ảnh. Nhưng cả hai đều được đánh giá bán cao qua những phyên mình từng tsi mê gia. Thậm chí, vai diễn "cameo" của cả nhì vào phần trước cũng tạo được ấn tượng. Nhưng, trở thành vai chủ yếu trong 49 Ngày 2 là sai lầm. Không phải vị diễn tệ cơ mà bởi vì kịch bản, nhân vật đã có tác dụng lộ hết những điểm yếu của nhì người.

Nữ diễn viên Hari Won dịp khóc, dịp cười không hề nhất tiệm với nhân vật, khiến người xem thực sự không hiểu "cô ma" nói chuyện lơ lớ này đang muốn gì. Ngô Kiến Huy cũng ko khá hơn lúc sự chệch tông trong việc sắm vai một kẻ u sầu mất trí với vẻ tếu táo trong các phlặng cũ cứ liên tục xảy ra. Không thể trách họ, bởi vì bản thân nhị nhân vật này còn có phải nhì nhân vật vào phần cũ ko cũng là điều đáng bàn vì chưng quá khác biệt. Giống như việc một nhân vật "cameo" không giống vào phần này khẳng định họ đó là "cặp đôi câu cá" còn nhì nhân vật kia nhất mực bảo là không vậy.


*

Bộ cha "giành trọn cảm tình" khán giả vào phần 1 cũng xuất hiện


Thậm chí, việc Nhã Phương cùng Trường Giang xuất hiện trong phyên ổn cũng trở thành câu hỏi Lúc khán giả vừa thấy Trường Giang đối thoại với Ngô Kiến Huy với tư bí quyết "người từng trải" chấm dứt cơ hội sau Ngô Kiến Huy lại chứng kiến sự "từng trải" đó bên trên màn ảnh!? Khó hiểu đến buồn.

Duy mỹ, hiện đại giỏi thực chất là sính ngoại bất chấp!?

Tin chắc nếu khán giả chấp nhận bỏ qua sự phi lý đến ngờ nghệch vào những tình tiết phim cũng vẫn sẽ thấy cạnh tranh chịu. Ai cũng yêu thương mẫu đẹp nhưng phải là cái đẹp choàng lên từ sự chăm chút ít mang đến chuyện phim, đến nhân vật chứ ai cơ mà yêu thương được những mẫu đẹp ngược ngạo.


Thử tưởng tượng một tiệm bánh nổi tiếng bí quyết đây gần nhì mươi năm, một tiệm bánh có lại hạnh phúc cho người sử dụng bởi hương vị nhưng được minch họa như một quán cafe ngoại quốc, thuộc cái tên "Joy" cầm cố vì "Tiệm Bánh Hạnh Phúc" thân thương hơn nhiều. Thử tưởng tượng một người làm công việc đội mascot mỗi ngày ở công viên lại sống trong một căn hộ đẹp như phim Hàn!? Không phải xem phyên ổn để xét đường nét nhưng nếu không tạo được sự hợp lý vào bí quyết kể thì làm thế nào kêu gọi được sự đồng lòng!? Có cậu chủ một tiệm bánh làm sao lại chỉ tất cả 12.000 trong túi để kì kèo với một em gái buôn bán hoa dạo không? Hay bởi vì bên sản xuất muốn mang đến khách hàng mời xuất hiện nhưng bất chấp sự nhịp nhàng vốn đã yếu kém? Quá nhiều câu hỏi đến buồn.

Những chiếc đẹp, dòng "ngoại lai" trong phyên ổn này sẽ không thể khiến bộ phlặng trở phải duy mỹ mà lại chỉ khiến nó lộ ra sự cẩu thả trong kịch bản cũng như tư duy điện ảnh yếu kém nhẹm. Những điều nhưng mà chỉ khiến người xem cảm thấy thật buồn lòng, chứ không thể cảm thông.

Khán giả cần sự tử tế đúng chỗ

Với tình trạng lượng phlặng ra rạp ngày một nhiều, những đạo diễn trẻ xuất hiện ngày một dày đặc trong khuôn khổ điện ảnh Việt chỉ mới ở giai đoạn non nớt, thì thứ khán giả cần là một sự tử tế đúng chỗ. Phyên ảnh tức là dùng hình ảnh, âm nhạc và diễn viên để kể một câu chuyện. Nhưng mọi thứ phải tương hỗ chứ ko phải kiểu "hoa vườn nào thì đẹp vườn nấy".


Nếu phải coi một bộ phyên ổn gồm kịch bản vụng về, diễn viên ko biết mình đang diễn gì, hình ảnh lúc đẹp cơ hội xấu một phương pháp vô tổ chức, âm nhạc cố gắng làm người xem cảm động ko cần biết gồm hợp hay là không thì bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Không phải là tức giận cơ mà là rất buồn.

Buồn bởi vì đây ko phải là phlặng đầu tay của đạo diễn trẻ. Buồn vị bộ phlặng đang chứng tỏ những sự tử tế sáo rỗng không đúng nơi đúng chỗ để nói mình là một phyên chỉn chu. Buồn vì bộ phyên muốn có tác dụng người ta cười, khóc nhưng chỉ là một mẫu xác bước đi giật cục không có hồn phách.


Nói trắng ra thì khán giả Việt rất "bao dung", họ sẵn sàng bỏ qua tất cả nếu phlặng lấy được cảm xúc cho dù chỉ một chút. Vì thế xin những nhà làm phim hãy tử tế, đừng để lúc bước ra rạp người ta phải cảm thấy buồn đến ngứa tim nhưng mà không gãi được.